Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT – Bài 1

Thế là một mùa phượng đỏ, ve ngân đã qua. Đó là khoảng thời gian mà bạn và tôi thoả sức vui đùa trên những con đê vắng cùng dòng sông mênh mông những nắng, đó là những phút giây lén nhìn qua ô cửa sổ nhìn chùm phượng vĩ xanh non, những nhánh bằng lăng non màu tím mà lòng ước ao những cái búp non kia tách ra thật mau để chúng mình thoả sức vui đùa trong hè nắng cháy. Thế mà thoắt cái chùm phượng vĩ chỉ còn thưa thớt vài nhánh nở muộn và đâu đó trên cành cao không còn nghe tiếng râm ran của những chú ve sầu, cái không khí nóng bức, oi ả của mùa hè hầu như không còn nữa và thay vào đó là không khí mát mẻ của những cơn mưa đầu thu… và điều đó có nghĩa mùa tựu trường đã đến, tiếng trống trường sắp điểm…. Với tuổi học trò ai cũng có cái nao nao của buổi tựu trường nhưng lần này đột nhiên tôi thấy lạ khi chia tay với chiếc khăn quàng đỏ thắm với mái trường THCS đầy kỉ niệm, ngưỡng cửa THPT dần đến. Một cảm giác bồi hồi là lạ tràn về trong lòng tôi. Tôi ngỡ như mình được trở về với những ngày đầu bước vào lớp 1, cảm giác ấy khó tả như ngày nào.

Loading...

Ngày đầu tiên tôi đến với mái trường THPT Trần Quốc Tuấn là một ngày thật đẹp; trời trong xanh, từng vạt nắng vàng trải rộng tên con đường quê quen  thuộc; tôi thấy mình như lớn hơn, duyên dáng hơn trong chiếc áo dài thướt tha mặc dù tôi vẫn có cái cảm giác ngột ngạt khi lần đầu tiên mặc áo dài. Sải bước trên con đường quê tôi bất chợt nhận ra rằng hôm nay nó nhộn nhịp và đông vui hơn rất nhiều so với thường ngày nó rất vắng vẻ; và trên cành cao những chú chim nhỏ ríu rít làm lòng tôi dâng lên một cảm xúc rạo rực, rất khó tả… Đang miên mang trong dòng cảm xúc ấy, bóng dáng ngôi trường THPT Trần Quốc Tuấn hiện ra trước mắt tôi ngày một rõ.

Lúc này hiện ra trước mắt tôi là hình ảnh ngôi trường thật khang trang với những phòng thẳng tắp cũng những hàng cây được cắt tỉa thật gọn gàng, toàn bộ khung cảnh của trường trong nắng sớm hiện ra thật đẹp. Khuôn viên của trường rất rộng tôi không ước lượng chính xác được là trường rộng bao nhiêu. Nhưng tôi chợt nhận ra mọi thứ ở đây đều xa lạ và mới mẻ đối với tôi, nhưng bằng lòng kiêu hãnh của một học sinh lớp 10 tôi thu hết can đảm bước vào bên trong bởi tôi hình dung rằng bên trong là một thế giới hoàn toàn khác, ở đó có rất nhiều bí ẩn chờ tôi khám phá… Bước vào trong tôi thấy sợ bỡi lẽ xung quanh tôi cái gì cũng lạ, cái gì cũng mới cả. Nhìn những cây bàng, nhìn hàng ghế đá tôi nhớ về cấp II những lúc ra chơi ngội tụm 5 tụm 7 nói chuyện và đùa vui thật hồn nhiên, hay là những lúc đuổi bắt nhau quanh gốc cây phượng già.. tôi bỗng cảm thấy tiếc những giây phút ngồi “tám” cùng lũ bạn thân hay là những lúc vắt óc suy nghĩ câu trả lời cho một bài tập khó… Nhìn những anh chị 11,12 đang vui đùa cùng nhau một cách tự nhiên, thoải mái không sợ sệt hay e dè một điều gì cả tôi ước gì mình cũng là học sinh cũ để khỏi phải sợ sệt, để có thể tự tin bước đi mà không hồi hộp hay lo lắng. Những cảm xúc phức tạp, tôi như quả lắc đồng hồ bị giao động giữa hiện tại và quá khứ, trông tôi như chú nai con  bị lạc giữa một khi rừng già mà không biết đường ra.

Nhưng lí trí tôi đã chiến thắng được cảm xúc, gạt đi những cảm xúc hỗn độn ấy tôi nhanh chóng đi tìm lớp của mình. Cảm giác nao nao lo lắng len lỏi khắp người tôi. Tôi đã tìm được lớp. Bước vào lớp tôi không dám ngẩng cao đầu bước vào, tôi hơi cúi mặt và bước vào lớp, tôi tìm cho mình một chỗ ngồi, tôi nhìn quanh, những người bạn mới cũng rất giống tôi vẻ mặt của các bạn cho tôi biết rằng các bạn cũng có cảm giác giống tôi như lúc bấy giờ. Bỗng tôi bắt gặp một nụ cười thật dễ thương của cô bạn ngồi bên cạnh, nụ cười của bạn ấy khiến tôi bớt lo lắng và sợ hãi. Chúng tôi làm quen với nhau và hình như giữa hai đứa không còn khoảng cách.

Trong lúc tôi đang làm quen với một số bạn khác nữa, cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp ấn tượng đầu tiên của tôi về cô là khuôn mặt hiền dịu của cô. bài học đầu tiên mà chúng tôi được học là  những hiểu biết về ngôi trường THPT Trần Quốc Tuấn. Mặc dù qua sách báo qua các anh chị đi trước tôi biết được trường là một trường xuất sắc, có truyền thống dạy và học rất tốt, các phong trào của trường diễn ra rất tích cực và trường đã được nhận bằng khen của Thủ tường Chính phủ cùng nhiều bằng khen của Sở và của Bộ Giáo dục ĐT… nhưng khi nghe cô giới thiệu lại tôi vẫn cảm thấy thích. Lúc này tôi cảm thấy rất tự hào là một học sinh của trường. Tiếp đó, cô dạy chúng tôi bài học về đạo đức về trách nhiệm. Cô dạy cho chúng tôi những việc làm tốt, phải có trách nhiệm với trường lớp, phải có một kế hoạch học tập thật tốt, biết noi gương các đàn anh đi trước vào làm gương cho đàn em đi sau thi đua học tập đem lại những thành tích vẻ vang cho trường. Giọng cô thật truyền cảm và rất có sức thuyết phục, cả lớp ngồi yên nghe cô giáo dạy mà không một tiếng động…

Ở đây cái gì cũng mới, cái gì cũng lạ đối với tôi: trường mới, thây cô mới, các bạn mới, cách học mới, môi trường mới. Tôi phải thích nghi dần làm quen dần với môi trường mới vì ba năm ở đây sẽ quyết định tương lai cho cả cuộc đời tôi. Tôi nghhĩ đây sẽ là khoảng thời gian thật sự gian lao và thử thách nhưng không vì thế mà chán nản hay giảm sút phong độ. Tôi tự  nhủ với lòng mình sẽ cố gắng hết sức nổ lực học tập thật tốt trong ba năm học tới này để không phụ lòng mong mỏi của thầy cô và bố mẹ, để xứng đáng với ngôi trường mình mang tên trường THPT Trần Quốc Tuấn.

Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT – Bài 2

Thế là tôi đã vào học ở trường Trung học phổ thông được ba tuần. Ba tuần thật đầy ấn tượng, bởi mỗi khi bước chân đến lớp, tôi lại khám phá thêm được nhiều điều bất ngờ, thú vị từ bạn bè, từ ngôi trường mới và từ cuộc sống học sinh Trung học phổ thông còn đầy mới mẻ với tôi.

Đã chín lần tôi được dự lễ khai giảng năm học mới, vậy mà trước lễ khai giảng năm nay ưnăm thứ mười, tôi vẫn không khỏi hổi hộp và lo lắng. Bố mẹ cũng phải ngạc nhiên về sự hổi hộp của tôi, về một đứa vốn nghịch ngợm và mạnh bạo nhưtôi mà cũng bổn chổn nhưthế. Không nôn nao sao được khi niềm mong ước và mục tiêu phấn đấu của tôi đã trở thành hiện thực. Với tôi, ngôi trường mới xa lạ đấy nhưng cũng quen thuộc như một cố nhân.

Suốt bốn năm học Trung học cơ sở, ngày nào đi học tôi cũng đi qua ngôi trường ấy. Đã nhiều lần tôi dừng lại để nhìn vào, để mong ước và để quyết tâm. Từ ngoài cổng, tôi nhận thấy sự đổi thay sắc lá của những hàng cây to thẳng tắp trong sân trường. Ngôi trường cũng duyên dáng hơn cùng với sự đổi thay của dòng sông Hưng Long quen thuộc, nơi mà tất cả lũ trẻ chúng tôi chẳng lạ lẫm gì. Đặc biệt truyền thống học tập của nhà trường là điều cuốn hút đối với chúng tôi. Tôi mơ ước, rổi kiêu hãnh, tự hào khi được trở thành một phần thân yêu của ngôi trường ấy.

Lòng tôi vẫn hổi hộp không yên. Những môn học sẽ khó hơn, có nhiều quy định mới của nhà trường mà tôi sẽ phải nghiêm túc thực hiện. Các thầy cô thì có khi tôi đã quen gương mặt nhưng chưa được trực tiếp học bao giờ, bởi thế mà chắc có nhiều điều lạ lắm! Và lại thêm bạn bè nữa chứ. Có một số bạn học cùng lớp 9 với tôi nhưng còn biết bao nhiêu là bạn mới. Có chơi vui nhưlớp cũ của mình không? Có đoàn kết và thân thiện?… Lại nữa, ai cũng bảo học Trung học phổ thông là quan trọng. Nó bước đệm để bắt đầu định hướng cho tương lai. Thế đấy, đầu óc tôi cứ hoa lên bao nhiêu ý nghĩ. Những ý nghĩ làm tôi phấp phỏng không yên. Tôi mang theo tất cả những cảm xúc tự hào, hãnh diện, hổi hộp, băn khoăn ấy đến trường trong buổi lễ khai giảng đầu tiên.

Buổi lễ hôm ấy ngắn ngọn mà sâu sắc. Tôi đặc biệt ấn tượng với bài diễn văn của thầy Hiệu trưởng. Tôi lắng nghe và ngấm trọn những lời của thầy về trách nhiệm của mỗi học sinh khi được học tập ở một ngôi trường giàu truyền thống. Tôi xúc động và bâng khuâng man mác khi nghe một học sinh lớp mới phát biểu những cảm xúc đầu tiên.

Buổi lễ tan, chúng tôi học ngay những bài học mới. Đúng nhưchúng tôi cảm nhận, kiến thức mới, lạ và khá khó. Thế nhưng sự trầm lắng chỉ thấy ở lớp tôi trong buổi học đầu tiên. Những ngày sau đó, quen bạn, quen thầy, chúng tôi tự nhiên đã sôi nổi hẳn lên. Lớp học háo hức và thân thuộc chẳng khác gì khi đang học trong lớp chín.

Cuối tuần, chúng tôi bắt đầu tham gia lao động. Phải góp một cái gì đó cho ngôi trường mới, ta mới thêm quý thêm yêu. Ngày lao động tuần đầu tiên thật là thích thú. Sân trường có nhiều cây to nên có bao nhiêu lá rụng. Hôm trước trời lại mới mưa nên lá rụng càng nhiều. Lá ướt lẹp chẹp. Cả lớp mang chổi đi mà không dùng được bèn cứ thế thi nhau nhặt lá bằng tay! Có cậu con trai hí hửng mang đến tặng cô bạn gái chiếc lá vàng thật đẹp, cô bạn xúc động cảm ơn, chẳng ngờ đằng sau mặt lá có chú sâu đang ngoan ngoãn ẩn mình. Đám con gái kêu ré lên sợ hãi, còn bọn con trai ha hả cười đắc chí, rổi lại xin lỗi, lại bắt đền bằng những chiếc kẹo thủ sẵn từ ở nhà đi! Giờ lao động vì thế mà chẳng thấy mệt nhọc, chỉ thấy vui nhộn, chỉ nghe thấy tiếng cười. Đám con trai mới lớn thích " làm anh” thiên hạ nên chỉ cần một giọng con gái thỏ thẻ " anh ơi” là cả Thế' Anh, Tuấn Anh, Hải Anh, Ngọc Anh đều quay lại và xoắn xuýt. Tôi cũng hân hạnh được tặng một cái tên mới " Diệp còi”! Những trận cười giòn giã bật ra. Cả lớp vui và thân thiện, gắn bó nhưmột gia đình nhanh không kể nổi.

Những hổi hộp, lo lắng, băn khoăn, lạ lẫm nhanh chóng bị khoả lấp đi. Không khí học tập của lớp tôi ngày càng tốt. Một cách rất tự nhiên và rất âm thầm, tôi và cậu bạn " hàng xóm” ngổi bên bắt đầu " đua sức” trong học tập. Đứa nào cũng cố' gắng tìm ra lời giải nhanh nhất, làm bài tập đầy đủ và chính xác nhất để đến lớp trao đổi cho nhau và lại học thêm ở bạn một điều mới lạ.

Tuổi mười sáu chóng buổn và cũng nhanh vui. Mới học cùng nhau tôi cũng chưa thật hiểu hết về hoàn cảnh và tính cách của từng người trong lớp. Nhưng tôi tin, thời gian sẽ giúp cả lớp tôi ngày một gắn bó hơn và học tập cùng sẽ tiến bộ hơn. Những ngày đầu bỡ ngỡ bước vào Trường trung học phổ thông của tôi là nhưthế. Đối với tôi, nó sẽ là những ngày đáng nhớ, là những kỷ niệm ngọt ngào không thể nào quên.

Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường THPT
5 (100%) 480 đánh giá
Loading...

Từ khóa tìm kiếm

  • dàn bài cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường thpt