Phân tích bài thơ Ông Đồ của tác giả Vũ Đình Liên

Đề bài: Phân tích bài thơ Ông Đồ của tác giả Vũ Đình Liên

Bài làm

Hình ảnh câu đối Tết cũng là một trong những hình ảnh vô cùng quen thuộc với người dân Việt chúng ta. Đó cũng chính là một nét đẹp văn hóa tự ngàn đời nay, thêm nữa hình ảnh ông đồ già trên vỉa hè nơi phố xá có đông người xem ông viết chữ đi sâu vào trong tâm trí người Việt. Và khắc họa thành công hình ảnh quen thuộc đó không thế không nói đến tác giả Vũ Đình Liên với bài thơ “Ông đồ”.

Ngay từ phần mở đầu bài thơ thì ông đồ thì hình ảnh ông đồ như cũng đã lại xuất hiện thật tự nhiên và mang được biết bao nhiêu hoài niệm của tác giả

Mỗi năm hoa đào nở

Lại thấy ông đồ già

Bày mực tàu giấy đỏ

Bên phố đông người qua

Ông đồ chính là một hình ảnh vô cùng quen thuộc nhất là cứ mỗi dịp tết đến xuân về. Có lẽ chính cùng với màu thắm của hoa đào nở kết hợp với màu đỏ của giấy, màu đen nhánh của mực tàu và có cả những sự đông vui, náo nhiệt của ngày tết thì hình ảnh ông đồ dường như là tâm điểm của bức tranh mùa xuân. Có thể nhận thấy được lời thơ mà như thơ sử dụng ở đây luôn mang được sự từ tốn mà chứa bao yêu thương. Cho dù rằng cũng dẫu chỉ chiếm 1 góc nhỏ nhoi trên lề phố thôi thế nhưng trong bức tranh thơ thì ông đồ cũng lại chính là trung tâm là tâm điểm của mọi ánh nhìn qua lại:

Bao nhiêu người thuê viết

Tấm tắc ngợi khen tài

Hoa tay thảo những nét

Như phượng múa rồng bay

Cũng không biết chính xác từ bao giờ nữa thì nghề viết chữ luôn luôn nhận được sự yêu mến của mọi người. Ở trên đường phố thì cũng lại có rất nhiều người luôn luôn yêu mến ông đồ, yêu mến những nét chữ như phượng múa rồng bay thật điêu luyện biết bao nhiêu. Và ở ông đồ luôn nhận được sự thán phục và ngưỡng mộ ông nữa lý do đó chính là ông đồ có tài viết chữ, viết câu đối thật đẹp. Ngay chính giữa vòng người đón đợi ấy thì ông đồ lại như hiện thật giống như 1 người nghệ sĩ đang say mê, sáng tạo và đang cố gắng trổ hết tài năng tâm huyết của mình để có được những nét chữ thật đẹp. Không chỉ thể hiện được sự ngưỡng mộ đó thì nhà thơ Vũ Đình Liên cũng đã lại thể hiện được lòng tự hào về chính truyền thông tốt đẹp của dân tộc cũng như chính là chơi câu đối, chơi chữ.

>> Xem thêm:  Nghị luận tinh thần vượt lên chính mình trong cuộc sống

Nhưng mỗi năm mỗi vắng

Người thuê viết nay đâu?

Thông qu câu thơ trên người ta lại nhận thấy được hình ảnh của ông đồ ở đây dường như vẫn nổi bật hình ảnh ông đồ với mực tàu giấy đỏ. Và cũng cứ trong dịp tết đến xuân về thì hình ảnh ông đồ lại xuất hiện, thế nhưng mọi thứ đã khác xưa rất nhiều. Lúc này đây đâu còn những người thuê viết nữa mà thay vào đó cũng chính là cảnh tượng tấm tắc ngợi khen tài tài. Mà thay vào đó chính là cảnh thê lương ảm đạm biết bao nhiêu. Một không khí ảm đạm thê lương như được đặt trong câu hỏi như chứa đựng bao băn khoăn và day dứt.

“Mỗi năm mỗi vắng” ở đây là nói những khách quen, những người cũng luôn yêu mến cũng như kính trọng chữ Nho thì nay cũng đã đi đâu? Hình ảnh ông đồ dường như đã góp cho mình một sắc màu, một dư vị khó quên trong lòng người đọc. Thông qua câu hỏi tu từ thì nhà thơ Vũ Đình Liên đã thể hiện 1 nỗi nuối tiếc của 1 thời kì vàng son và nó dường như cũng đã lại đọng lại một nỗi buồn như thật thành một nỗi sầu

Giấy đỏ buồn không thắm

Mực đọng trong nghiên sầu

Những hình ảnh quen thuộc xuất hiện với ông đồ đó là mực và giấy đỏ. Và chính giấy đỏ loại giấy này cũng chính là thứ giấy mà ông đồ đã dùng để viết chữ lên đó. Thế nhưng vì vắng khách, chẳng có ai thuê viết nữa mà nó thể hiện được tâm trạng buồn tủi và cũng chẳng thắm đỏ nữa. Còn mực mà ông đồ hay dùng để viết chữ chính là mực có bút lông chim như cũng lại phác họa lên được biết bao nhiêu nét chữ mới thật đẹp làm sao. Mực được nhuốm màu tâm trạng đó là đọng lại trong nghiên sầu, tất cả cảnh vật mang sự buồn tủi đến xót xa biết bao nhiêu:

>> Xem thêm:  Việc xây dựng nếp sống văn hóa trong xã hội hiện nay qua Một người Hà Nội

Ông đồ vẫn ngồi đó

Qua đường không ai hay

Lá vàng rơi trên giấy

Ngoài giời mưa bụi bay

Phân tích bài thơ Ông Đồ của tác giả Vũ Đình Liên

Phân tích bài thơ Ông Đồ của tác giả Vũ Đình Liên

Thực sự có thể nói được rằng cũng chính nghề viết chữ lúc này đây như đang bị suy tàn và cũng sẽ không có được những người đời yêu mến, mang sự kính trọng nữa nhưng ông đã kiên trì và mang có bao cố gắng ngồi bên lề đường chờ mong sự cưu mang giúp đỡ của người đời. Ông đồ như cũng cứ ngồi đó không có ai thèm nhìn nữa và không ai có một trái tim nào đồng cảm với khung cảnh thiên nhiên thể hiện được điều xót xa. Khung cảnh thiên nhiên lúc này đây cũng lại mang thấy được một sự buồn tủi biết bao nhiêu. Thêm vào đó có biết bao băn khoăn đó chính là mùa xuân làm sao lại có được lá vàng rơi? Mùa xuân chính là mùa cây cối đâm chồi nảy lộc mà lại có hình ảnh lá vàng đó chính là sự nhắc nhớ đến sự tàn phai về một thời kỳ, một sự tàn lụi về 1 thời kỳ, 1 lớp người trong xã hội và hơn hết đó chính là 1 phong tục tập quán đẹp đẽ của dân tộc Việt Nam đó chính là chơi câu đối đỏ được treo trong ngày tết giờ cũng trở thành quá khứ. Có thể nhận thấy được chính hình ảnh ông đồ lúc này đây dường như cũng giống như hình ảnh lá vàng rơi. Và tất cả như cũng đã gắng níu kéo cuộc đời thầm lặng của chính mình nhưng so với thời đại mới thì lúc này đây lại chỉ còn là chiếc lá úa tàn đang rơi rụng ngoài đường với biết bao nhiêu nỗi buồn. Thực sự chính những nỗi buồn ấy âm thầm, tê tái và dường như nó cũng đã khiến cơn mưa xuân vốn sức sống bền bỉ cũng trở nên đìu hiu xót xa đến tái tê.

>> Xem thêm:  Phân tích bài ngắm trăng của Hồ Chí Minh ngữ văn 8

Năm nay đào lại nở

Không thấy ông đồ xưa

Có thể nhận thấy được ở phần mở đầu bài thơ Ông đồ người ta có thể cảm nhận thấy nó cũng lại chính là hình ảnh rất nhẹ nhàng và nó dường như cũng lại kết thúc cũng với hình ảnh rất khẽ khàng và đơn giản mang được vẻ đẹp cho toàn bộ bài thơ. Nhớ năm xưa khi đào nở thì hình ảnh ông đồ lại xuất hiện lại vẽ những nét chữ thật đẹp và xung quanh có biết bao nhiêu người luôn luôn nhận được sự đông vui khi thấy được nét chữ của ông. Thực sự cũng chính đời cứ trôi dần và trôi đi cả cuộc sống thanh bình đẹp đẽ, giờ chỉ còn là 1 nỗi trống trải, một nỗi bâng khuâng để rồi cũng chính ngay cả nhà thơ cũng phải bật thành câu hỏi đầy cảm xúc biết bao nhiêu:

Những người muôn năm cũ

Hồn ở đâu bây giờ?

Có thể cảm nhận thấy được cũng chính với hai câu thơ cuối tác giả Vũ Đình Liên thật tài tình khi bộc lộ được cảm xúc vô cùng dan trào, kết đọng lại mang được một cảm xúc thật sự dâng trào. Từ hình ảnh ông đồ cũng đã lại khiến cho nhà thơ liên tưởng được một chiều sâu vô cùng khái quát. Tác giả như đã làm sống dậy trong lòng người 1 niềm thương của một sự luyến tiếc không nguôi ngoai được.

Thực sự khi đọc bài thơ “Ông đồ” người ta cũng luôn luôn cảm nhận được ở Vũ Đình Liên chính là một con người có lòng thương người, và cũng chính là lòng nhân ái và đó còn là một sự cảm thông sâu sắc và luôn ân nghĩa thủy chung.

Minh Nguyệt