Phân tích bài thơ Quê hương của Tế Hanh

Đề bài: Phân tích bài thơ Quê hương của Tế Hanh

Bài làm

Quê hương là nơi chôn rau cắt rốn của mỗi người và quê hương cũng luôn mang lại cho mỗi chúng ta biết bao nhiêu tình cảm dạt dào. Có lẽ chính bởi vậy mà quê hương luôn là nguồn cảm hứng vô tận của nhiều nhà thơ Việt Nam và đặc biệt là Tế Hanh. Được biết đến là một trong những nhà thơ nổi danh trong phong trào thơ mới và các sáng tác của ông luôn mang được một tình cảm mãnh liệt với quê hương. Nhắc đến thơ ông người ta nghĩ ngay đến bài thơ Quê hương, đó là một bài thơ chân thành và sâu lắng.

Thực sự chính bài thơ “Quê hương” nó dường như được gợi nhắc lại cũng chính là kỉ niệm sâu đậm thời niên thiếu. Đồng thờ thi phẩm này cũng đã lại mở đầu ch nguồn cảm hứng trong thơ của Tế Hanh viết bằng chính những tấm lòng yêu thương nhất đối với tuổi thơ của ông. Bài thơ gợi mở ra là một thiên nhiên vô cùng thơ mộng biết bao nhiêu và có cả những hình ảnh biết bao con người luôn cần cù lao động hết mình. Tế Hanh cũng đã sử dụng tám chữ phối hợp cả hai kiểu gieo vần liên tiếp và vần “ôn” được sử dụng linh hoạt và đã phần nào thể hiện được nhịp sống hối hả của một làng chài ven biển:

Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới

Nước bao vây cách biển nửa ngày sông

Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng

Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá.

Thực sự chính hình ảnh quê hương trong tâm trí của những người con Việt Nam là mái đình, đó cũng chính là các hình ảnh như giếng nước gốc đa, là canh rau muống chấm cà dầm tương. Nhưng người đọc có thể nhận thấy ở đây, quê hương của Tế Hanh lại chính là một làng chài nằm trên cù lao giữa sông và biển. Đây chính là một làng chài mà sóng nước bao vây đang rộng mở trước mắt chúng ta vô cùng sinh động. Nơi đó có gió, có sóng và không gian như trải ra xa, bầu trời như cao hơn và ánh sáng tràn ngập mới đẹp đẽ làm sao.

>> Xem thêm:  Suy nghĩ của em về tình bạn trong cuộc sống

Khi mà bầu trời trong trẻo, gió nhẹ và thế là ánh nắng như cũng thật rực rỡ nắng hồng của buổi bình minh đang đến là một báo hiệu cho ngày mới bắt đầu. Và đó cũng chính là một ngày mới với bao nhiêu hi vọng, một ngày mới lúc này đây cũng lại có biết bao nhiêu tinh thần hăng hái, cũng như có cả những sự phấn chấn của biết bao nhiêu con người trên những chiếc thuyền ra khơi đó là hình ảnh thật đẹp:

Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã

Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang

Dễ nhận thấy được nếu như ở trên là miêu tả vào cảnh vật thì ở đây là đặc tả vào bức tranh lao động của người dân chài lưới nơi đây như cũng lại đầy hứng khởi và dạt dào sức sống. Có thể nhận thấy được chính con thuyền được so sánh như con tuấn mã làm cho câu thơ có cảm giác lúc này đây cũng thật sự như mạnh mẽ hơn. Và hơn hết ta nhận thấy được nó dường như lại đã thể hiện niềm vui và phấn khởi của những người dân chài. Tế Hanh còn tài tình khi ông còn dùng một loạt các động từ mạnh như” hăng, phăng, vượt để có thể diễn tả một cách đầy ấn tượng khí thế của những người dân ra biển cùng với con thuyền của mình.

Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng

Rướn thân trắng bao la thâu góp gió…

Tế Hanh miêu tả cánh buồm mới thật đẹp làm sao, cũng chính những hình ảnh của thiên nhiên thì nhà thơ đã khéo liên tưởng đến “hồn người”. Chắc chắn phải là một tâm hồn nhạy cảm trước cảnh vật đó cũng chính là một tấm lòng gắn bó với quê hương làng xóm Tế Hanh mới có thể xây dựng lên được một hình ảnh vô cùng đẹp đẽ như vậy được. Có lẽ rằng cũng chính hình ảnh cánh buồm lúc này đây duowngf như cũng đã vượt lên tất cả khó khăn của thiên nhiên để cùng ra khơi. Chính bằng phép so sánh ở đây thì Tế Hanh cũng đã miêu tả như bay bổng hơn, đẹp hơn tinh tế hơn hình ảnh của những người dân lao động nơi đây. Trước không gian vô cùng con người như vẫn có dáng đứng làm chủ thiên nhiên.

>> Xem thêm:  Phân tích nhân vật Xuân Tóc Đỏ trong tác phẩm Số đỏ của của Vũ Trọng Phụng

Phân tích bài thơ Quê hương của Tế Hanh

Phân tích bài thơ Quê hương của Tế Hanh

Có lẽ rằng cũng cả đoạn thơ là khung cảnh quê hương và dân chài bơi thuyền ra đánh cá. Đồng thời dường như cũng đã lại thể hiện được một nhịp sống hối hả của những con người năng động, nó lại còn là sự phấn khởi, là niềm hi vọng, lạc quan ngay trong chính những ánh mắt từng ngư dân mong đợi một ngày mai làm việc với bao kết quả của một chuyến đi đánh cá:

Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ

Khắp dân làng tấp nập đón ghe về

Nhờ ơn trời, biển lặng, cá đầy ghe

Những con cá tươi ngon thân bạc trắng.

Những tính từ được sử dụng như: ồn ào, tấp nập dường như có sức tạo hình và toát lên không khí đông vui, không khí như cũng thật là đầy sự hối hả đầy sôi động của cánh buồm đón ghe cá trở về. Lúc này đây thì người đọc như thực sự được sống trong không khí vui tươi đó khi người dân đánh cá trở về an toàn và chiến lợi phẩm họ thu về là cá đầy khoang thuyền

Sau một cuộc hành trình dài thì con thuyền như tìm về nơi ngơi nghỉ:

Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng

Cả thân hình nồng thở vị xa xăm

Chiếc thuyền im bến mỏi trở về năm

Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.

Không thể phủ nhận được đây cũng chính là đoạn thơ hay nhất trong bài vì với lối tả thực nhà thơ Tế Hanh cũng đã miêu tả được con người lao động vô cùng đẹp đẽ và hiện lên vô cùng lãng mạn nữa. Chính cái thân hình vạm vỡ thấm được cái chất muối của biển cả như càng nói lên sức mạnh của người dân lao động. Và có lẽ chính cái độc đáo của câu thơ như cũng đã miêu tả được cả linh hồn và tầm vóc của con người biển cả.

>> Xem thêm:  Phân tích hình tượng sóng trong bài thơ của Xuân Quỳnh

Thế rồi như cũng đã lại nói lên tiếng nói từ tận đáy lòng mình là lúc nhà thơ Tế Hanh bày tỏ tình cảm của một người con xa quê hướng về quê hương, về đất nước đó là câu:

Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ

Màu nước xanh, cá bạc, chiếc thuyền vôi

Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi

Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá

Quê hương đối với tác giả như ấn tượng nhất chính là mùi biển mặn nồng, quê hương là con nước xanh, là màu cá bạc, là cánh buồm vôi mới đẹp bình dị và vô cùng thân thuộc làm sao. Có lẽ rằng chính màu của quê hương là những màu tươi sáng nhất, gần gũi nhất. Tác giả Tế Hanh yêu nhất những hương vị đặc trưng quê hương đầy sức quyến rũ và nó cũng chất chứa biết bao nhiêu ngọt ngào.

Bài thơ “Quê hương” của Tế Hanh như cũng đã lại đem lại ấn tượng khó phai về một làng chài cách biển nửa ngày sông. Nơi đây như lung linh sóng nước và cũng đã lại vô cùng óng ả nắng vàng. Chính hình ảnh dòng sông, biển cả đó dường như cũng đã lại theo mãi Tế Hanh từ thuở thơ ấu cho nên đã luôn thể hiện được tấm lòng yêu quê hương sâu sắc, nồng ấm của một người con xa quê biết bao nhiêu cảm xúc mãnh liệt.

Minh Nguyệt