Phân tích đoạn thơ thứ hai trong bài Tây tiến

Bài làm

Loading...

Quang Dũng là một  nhà thơ với hồn thơ phóng khoáng, hồn hậu và tài hoa. Thơ Quang Dũng là sự kết hợp giữa chất hiện thực và men say lãng mạn. Chính vì vậy ông được mệnh danh là nhà thơ của “xứ Đoài mây trắng”. “Tây tiến” là một bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ ấy của Quang Dũng. Bài thơ không chỉ khắc họa thành công bức chân dung người lính Tây Tiến mà còn là vẻ đẹp thiên nhiên và con người nơi vùng núi Tây Bắc được thể hiện rõ nét qua đoạn thơ:

“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồ thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy

Có nhớ hồn lau nẻo bến bờ

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”

Đoàn binh Tây Tiến đóng quân tại vùng núi Tây Bắc phối hợp cùng bộ đội Lào, Việt Nam để bảo vệ biên giới Việt Lào, nhằm tiêu diệt lực lượng địch. Đoàn binh Tây Tiến đều là những học sinh, tri thức Hà thành. Dù cho cuộc sống nơi rừng núi có gian nan, vất vả nhưng họ vẫn lạc quan, yêu đời. Quang Dũng lúc ấy là đội trưởng của đoàn binh Tây Tiến khi rời vùng núi Tây Bắc chiến khu  không lâu tại Cù Lưu Chanh, ông đã sáng tác ra bài thơ “ Nhớ Tây Tiến” khi được in ra đã được đổi thành “ Tây Tiến”.

Đoạn thơ thứ hai tác giả đã đưa người đọc đến mới một bức tranh mềm mại, nên thơ giữa núi rừng Tây Bắc:

“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ”

Bốn câu thơ mang đến cho người đọc không khí rộn ràng, vui tươi, một cái nhìn say sưa đa tình của người lính Tây Tiến trước vẻ đẹp của con người phương xa. “Kìa em” là tiếng reo vui chứa đựng niềm hạnh phúc của những người lính khi bắt gặp hình ảnh người con gái mềm mại, duyên dáng của miền sơn cước Tây Bắc hiện ra e ấp trong điệu khèn đặc trưng của vùng núi nơi đây. Ánh sáng nơi doanh trại đã trở thành “hội đuốc hoa”- biểu tượng của hạnh phúc tạo thành niềm vui của đêm giao duyên, của niềm hạnh phúc như dành cho những cặp tình nhân trong đêm tân hôn.

Những người lính hòa mình say sưa cùng những âm điệu của núi rừng Tây Bắc. Âm điệu của những bản nhạc này như dìu dặt tâm hồn những chàng trai trẻ để rồi họ- những chàng trai mới chỉ mười tám đôi mươi của mảnh đất Hà Thành ra đi vì tiếng gọi thiêng liêng của non sông đất nước đã mang theo cả giấc mơ với những chân trời chưa tới về một giấc mộng ngọt ngào “xây hồn thơ”.  Phải chăng đó chính là giấc mộng về sự bình yên, hạnh phúc. Tâm hồn của những người lính như đang ở những phút giây thăng hoa để mọi cảm giác mệt mỏi như lùi xa , nhường chỗ cho những khát vọng và lý tưởng.

Phân tích đoạn thơ thứ hai trong bài Tây tiến

Không chỉ thể hiện sự ấm áp của tình quân dân mà nhà thơ còn thể hiện vẻ đẹp của con người và cảnh vật thiên nhiên miền Tây Bắc trong chiều sương trên sông nước Châu Mộc:

“Người đi Châu Mộc chiều sương ấy

Có thấy hồn lau nẻo bến bờ

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”

Thời gian và không gian trong câu thơ hiện lên thật mờ ảo, thơ mộng nhuốm màu sắc cổ tích, huyền thoại. Thời gian chia tay là một buổi “chiều sương ấy” trên vùng đất Châu Mộc. Đó là cái chiều sương mờ ảo trong con mắt hoài niệm của người trong cuộc, tất cả như một miền ký ức thẳm sâu trong tâm hồn con người vừa nhạt nhòa vừa xa thẳm.

Đoạn thơ với chỉ vài đường nét phác họa nhưng cũng đủ để đánh thức, gợi cảm nhận trong lòng người đọc:

“Có thấy hồn lau nẻo bến bờ

Có nhớ dáng người trên độc mộc”

Đầu mỗi câu thơ là những điệp  từ “có nhớ”, “có thấy” như để chạm khắc, để hỏi chính mình đầy bâng khuâng, lưu luyến. Cảnh trong thơ tĩnh lặng, buồn nhưng vô cùng thi vị. Nỗi lòng của con người dường như được gửi gắm trong nỗi niềm xốn xao “hồn lau nẻo bến bờ”. Câu thơ gợi lên nhiều cách hiểu, có thể trong buổi chia tay ấy, nỗi lòng của con người đã nhuốm sang cảnh vật, gieo hồn vào những bông lau. Cũng có thể hiểu theo cách khác, cả cuộc đời người lính Tây Tiến luôn gắn liền với hoa lau Tây Bắc, nên nay rời xa nỗi nhớ trở nên bâng khuâng và lưu luyến.

Không gian nên thơ trữ tình ấy như làm nền để hình ảnh con người xuất hiện. Có nhớ dáng người trên độc mộc”. Đây là hình ảnh mềm mại, uyển chuyển của những cô gái Thái trên con thuyền độc mộc đang chèo thuyền vượt qua sông. Đến với câu thơ cuối người đọc ấn tượng với sự đối lập:

“Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”

Đó là sự đối lập giữa một bên là “dòng nước lũ” như muốn cuộn xoáy, cuốn trôi trong cái dữ dội , cuộn trào của thiên nhiên còn một bên là  cành hoa mềm mại đang đong đưa “hoa đong đưa”. Dáng hoa ấy như hòa cùng trong dáng người trên con thuyền độc mộc làm nên một bức hoa thật lãng mạn nhưng không kém phần hào hùng.

Đoạn thơ trên đã mang đến cho người đọc cảm xúc bâng khuâng bằng những dòng thơ mềm mại trong một không gian lãng mạn cùng nỗi nhớ của những con người hào hoa và lãng mạn. Hình ảnh ấy sẽ đọng lại trong tâm trí người đọc mọi thế hệ như một điểm sáng về hình tượng những người lính trong kháng chiến chống Pháp.

Đánh giá bài viết
Loading...