Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong Vợ Nhặt của nhà văn Kim Lân

Đề bài: Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong Vợ Nhặt của nhà văn Kim Lân

Bài làm

Trong lịch sử năm 1945 người ta nhắc đến ngay nạn đói đã khiến cho hơn 2 triệu đồng bào ta chết đối. Và đó cũng chính là một trong những tổn thất vô cùng nặng nề, hơn nữa nó lại có một sức ám ảnh kinh hoàng đến với tất cả chúng ta hiện nay. Trong hoàn cảnh lúc bấy giờ cũng có rất nhiều các tác phẩm văn học tái hiện lại bối cảnh nạn đói thế nhưng không phải nhà văn nào cũng thành công. “Vợ nhặt” của tác giả Kim Lân miêu tả được cảnh nạn đói diễn ra thật thê thảm, nhưng người ta nhận thấy được giá trị của tác phẩm lớn nhất cũng chính là tình yêu thương con người là lớn hơn cả. Đặc biệt trong tác phẩm thành công thì không thể không nói đến hình ảnh của bà cụ Tứ.

Nhà văn Kim Lân rất khôn khéo và tài tình khi ông cũng đã biết chọn lựa được một thời điểm vô cùng đặc biệt và đúng đắn khi cho nhân vật bà cụ Tứ xuất hiện. Có bao giờ chúng ta không thắc mắc đó chính là tại sao mà không cho nhân vật bà cụ Tứ xuất hiện ở đầu mà tận đến giữa câu chuyện mới xuất hiện? Tác giả Kim Lân lúc này đây dường như cũng lại muốn gợi lên cái nghèo đói đến thê lương của xóm ngụ cư này. Nhà văn cũng đã lấy nó làm nền, để làm đòn bẩy để tập trung đi sâu cũng vào phân tích diễn biến tâm lý, cũng như phân tích được diễn biến nội tâm của người đàn bà này. Nhân vật bà Tứ xuất hiện từ khi Tràng đưa vợ về nhà, thế rồi cũng chính là khi diễn biến tâm lý của bà cụ Tứ thay đổi liên tục từ khi có được một người đàn bà khác lại xuất hiện trong ngôi nhà của chính mình.

Thế như cũng chính những bà mẹ Việt Nam nghèo khổ khác trong thời kỳ cách mạng tháng tám. Người ta nhận thấy được nhân vật bà cụ Tứ hiện lên là một người mẹ nghèo, và cũng chính bởi cái đói làm cho cùng cực, suy nghĩ quá nhiều và có biết bao lo lắng. Độc giả nhận thấy được ở nhân vật bà cụ Tứ xuất hiện thật rõ nét qua lời kể tác giả Kim Lân đó chính là: “Từ ngoài rặng tre, bà lọng khọng đi vào. Tính bà vẫn thế, vừa đi vừa lẩm bẩm tính toán gì trong miệng. Nhưng hôm nay khác, thấy mẹ, Tràng reo lên như một đứa trẻ và gọi ới vào trong nhà: U đã về đấy! Anh con trai lật đật chạy ra đón mẹ từ ngoài cổng và trách sao bà về muộn”. Thông qua những câu văn miêu tả này chúng ta nhận thấy được cũng chính một bà cụ dáng dấp đã không còn nhanh nhẹn, và bà cụ Tứ dường như cũng chẳng còn được tháo vát nữa mà phải “lọng khọng” đi vào nhà gợi nên một thảm cảnh thê lương đến não lòng biết bao nhiêu.

>> Xem thêm:  Phân tích diễn biến tâm lí nhân vật Mị trong đêm xuân trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

Người đọc cũng có thể cảm nhận được rằng cũng chính sự thay đổi thật bất ngờ khi thấy được những điều khác lạ khi quay trở về nhà. Bà cụ Tứ nhìn thấy có một người đàn bà lạ đứng ngay đầu giường thằng con trai lão. Như có linh tính bà cụ mới đầu còn hỏi và thấy lạ: “Ai thế nhỉ? Sao lại chào mình bằng u?,…” có thể thấy được tâm trạng của bà cụ mới đầu cũng ngạc nhiên và đến cảm thấy lo lắng, hàng loạt những câu hỏi đã xuất hiện trong đầu bà. Và khi bà cụ Tứ  nhìn kỹ người đàn bà lần nữa, thì bà cũng cứ vẫn chưa nhận ra người nào. Bà Tứ – một người mẹ nghèo một đời khốn khó như vậy làm sao có thể không ngạc nhiên cho được khi bà đã hiểu ra cơ sự này. Bà cụ như cũng đã tự thương mình, thương con và thương cho người đàn bà lạ kia nữa. Bởi bà như cũng biết được rằng cũng chính giữa cái cảnh chết chóc kia, nạn đói vẫn không tha một ai cả, đến thân mình còn lo cho xong mà lại đi lấy vợ, rước thêm người nữa thì làm sao bà không buồn được cơ chứ.

Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong Vợ Nhặt của nhà văn Kim Lân

Phân tích nhân vật bà cụ Tứ

Bà cụ Tứ cũng lại cứ nghĩ đến cái cảnh người ta dựng vợ gả chồng cho con cái trong lúc ăn nên làm ra. Thế nhưng con trai bà lại lấy vợ trong cảnh bần hàn nghèo khó, đối khổ đủ đường. Và bà nghĩ rằng chỉ trong những khó khăn như thế này thì con trai bà vốn là đứa có ngoại hình thô kệch, xấu xí mới có được vợ. Tâm trạng của bà vừa mừng vừa tủi hổ. Bà cũng thương các con nữa, chính những suy nghĩ của bà cụ Tứ lúc này đây dường như đã thật khiến người ta đau lòng, não nề biết bao nhiêu. Hoàn cảnh nghèo đói và trớ trêu thật như cũng đã khiến cho con người ta như cảm thấy xót thương cho gia cảnh và những thân phận con người trong cái đói nghèo. Đọc đến đây người ta cảm nhận được nhà văn Kim Lân đã rất thành công khi phác họa hình ảnh bà cụ Tứ có được sức hút, sự hấp dẫn và lại còn đầy ám ảnh mỗi người nữa.

>> Xem thêm:  Khúc tráng ca lao động trên biển qua bài thơ Đoàn thuyền đánh cá

Không chỉ dừng lại ở đó thì hơn hết diễn biến tâm lý của bà cụ Tứ thay đổi rất đột ngột, thực sự chính biết bao nhiêu sự thay đổi đó cũng chính là một trong những tín hiệu thất đáng mừng biết bao nhiêu. Bà cụ Tứ cũng chấp nhận người vợ “nhặt” kia như đồng nghĩa với việc bà cũng chấp nhận rằng từ đây mình cũng sẽ gánh thêm cái khổ, cái đói, cái nghèo cùng với các con. Người đọc cũng cảm nhận được chính cái cách bà cụ Tứ dặn dò đôi vợ chồng trẻ khiến cho người ta cảm phục biết bao nhiêu: “ Nhà ta nghèo liệu mà bảo nhau làm ăn” và động viên các con “không ai giàu ba họ không ai khó ba đời” thế rồi bà cụ Tứ trong bữa ăn đón con dâu mới mặc dù bữa ăn nghèo, nếu như không muốn nói là thảm hại nhưng lại chứa chan biết bao tình thương yêu. Bà còn căn dặn các con hãy cùng nhau làm ăn, chịu thương chịu khó. Bà cụ cũng tinh tế lắm khi dặn các con rằng nhà nghèo chứ nếu có thì làm dăm ba mâm và cũng mong nhận được sự thông cảm và động viên người con dâu khi lấy chồng trong cảnh nghèo khó. Thực sự với chi tiết nhỏ này thôi cũng đã cho người đọc cảm nhận thấy được sự đồng cảm giữa người phụ nữ với nhau.

>> Xem thêm:  Soạn bài Một thứ quà của lúa non: Cốm

Có thể nói được hình ảnh “nồi cháo cám” sau đêm tân hôn của con mà bà cụ Tứ mang lại cũng đã khiến cho chúng ta những cảm xúc đến khó tả. Hình ảnh của nồi cháo cám ấy dường như cũng không còn nguyên giá trị thực như nó vẫn mang. Mà hình ảnh nồi cháo cám này nó cũng chính là hiện thân của tình yêu thương con vô bờ bến, cũng như đó cũng có cả đức hi sinh lớn lao của người mẹ nghèo dành cho những đứa con. Qủa thật hình ảnh nồi cháo cám là chi tiết cực kỳ đắt giá của câu chuyện, nhân phẩm và hơn hết đó cũng chính là tấm lòng vị tha, yêu thương của bà cụ Tứ, nhờ chi tiết này mà tình thương yêu của bà cụ Tứ như hiện lên thật rõ nét. Bà cũng luôn luôn kể toàn chuyện vui cho các con nghe với hi vọng có một tương lai đỡ khổ, đỡ nhọc nhằn hơn biết bao nhiêu.

Có thể nhận thấy được rằng cũng chính bằng bút pháp khắc họa diễn biến tâm lý sâu sắc, nhà văn Kim Lân dường như cũng đã để lại trong lòng người đọc những dư âm khó phai về hình ảnh bà cụ Tứ. Ở người mẹ nghèo đó nhưng vẫn ánh lên tình yêu thương đáng ngưỡng mộ biết bao nhiêu. Qủa thật chính hình ảnh bà cụ Tứ là hiện thân của những gì cao đẹp nhất, thiêng liêng nhất của một con người, một nhân cách cao đẹp.

Minh Nguyệt