Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan

Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan

Bài làm

Đèo Ngang là một con đường dài và cao, con đèo nằm vắt mình vắt ngang sườn núi cheo leo trông lại thật hiểm trở của khúc cuối dãy Hoành Sơn, trước khi đâm ra biển. Khi lên đến đỉnh đèo Ngang thì chắc chắn rằng chính du khách sẽ được thưởng thức cảnh đẹp lên thơ đến hùng vĩ. Khi Bà Huyện Thanh Quan đi ngang qua đã động lòng trước cảnh đẹp của thiên nhiên nơi đây đã sáng tác bài thơ Qua Đèo Ngang.

Đọc bài thơ Qua đèo ngang người đọc nhận thấy được chính ở đằng sau bức tranh phong cảnh đẹp đẽ chính là tâm trạng của nữ sĩ được thể hiện. Tâm trạng của Bà Huyện Thanh Quan lúc này đây thể hiện ra đó là tâm trạng cô đơn, nhớ nhà hơn nữa bà cũng như hoài niệm về một thời đại huy hoàng đã qua. Cảnh đẹp của bài thơ Qua Đèo Ngang được đánh giá là một trong những bài thơ đã sáng tác hay nhất khi nói nhắc đến cảnh đẹp của con đèo này.

Bước tới đèo Ngang bóng xế tà,

Câu đầu tiên của bài thơ Qua đèo Ngang cũng đã thể hiện rất rõ đó cũng là lúc mặt trời đang lặn. Ngắm nhìn ở phía tây chỉ còn chút nắng như đã lại yếu ớt lắm trên bầu trời như đang sẫm dần. Có thể nói rằng chính cảnh đẹp này làm cho tâm hồn người càng yêu thương quê hương lữ thứ tha hương hơn rất nhiều.

>> Xem thêm:  Cảm nhận về bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu

Cỏ cây chen đá, lá chen hoa.

Cảnh thiên nhiên ở Đèo Ngang thật đẹp với hình ảnh cỏ cây, hoa lá chen nhau mọc bên đá núi trông thật tự nhiên và cũng đẹp biết bao nhiêu. Không sai chút nào khi nói rằng linh hồn của tạo vật, của thiên nhiên cứ như cũng vẫn thấp thoáng sau từng chữ một. Bà Huyện Thanh Quan đã dùng từ “chen” thêm cây chen đá thế rồi lá chen hoa dường như cũng đã lại có sức gợi lên sức sống mãnh liệt của một vùng rừng núi hoang sơ. Có thể nói được rằng cảnh đẹp nhưng nhuốm màu buồn tẻ và trông cũng thật quạnh hiu.

Thế rồi cũng chính giữa bối cảnh thiên nhiên bao la ấy, dường như cũng nhận thấy được nó như thấp thoáng bóng dáng con người và hơi hướng cuộc sống những cũng chỉ ít ỏi, mờ nhạt và có cảm tưởng như cũng thật xa nữa:

Lom khom dưới núi tiều vài chú,

Lác đác bên sông chợ mấy nhà.

Bà Huyện Thanh Quan đã thật tài tình khi bà cũng đã sử dụng nghệ thuật đảo ngữ để nhấn mạnh vào chính đặc trưng của cảnh vật và con người ở đèo Ngang. Hơn hết ta như nhận thêm được cái dáng vẻ lom khom của mấy chú tiều hái củi sườn non đã khiến cho con người càng thêm nhỏ bé và lạc lõng khi đứng trước thiên nhiên cao rộng. Có thể nói được rằng chợ cũng vốn là nơi biểu hiện đời sống của một cộng đồng làng xã cho nên thường tấp nập đông vui nhưng ngược với đó thì ở đây không gian như thật lạnh lẽo, trống trải biết bao nhiêu.

>> Xem thêm:  Dàn ý bài: Nghị luận xã hội về lối sống "sành điệu"

Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc,   

Thương nhà mỏi miệng cái gia gia.

Câu thơ như gợi ra được chính giữa không gian tĩnh lặng gần như tuyệt đối ấy, văng vẳng đâu đó lên đó chính là tiếng chim cuốc khắc khoải, thế rồi có cả tiếng chim gia gia não ruột biết bao. Thực sự đó cũng chính là những âm thanh có thật hay cũng lại được hiểu là một tiếng vọng đang khắc khoải từ một nỗi buồn của thời cuộc của nhà thơ đang sống. Bà Huyện Thanh Quan thật tinh tế khi bà đã nói lên được nỗi lòng của mình khi đứng trước cảnh thiên nhiên của dèo Ngang. Tiếng chim quốc kêu không làm cho cảnh thiên nhiên thêm đẹp tươi hơn mà nó mang được tâm trạng cũng thật u buồn, tâm trạng nhớ nước và nỗi thương nhà.

Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan

Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan

Có thể nói rằng chính hồn cảnh, hồn người như có nét tương đồng với nhau và bổ sung cho nhau nhưng xét về góc độ hình thức thì lại hoàn toàn tương phản. Chính những cái bao la, vô tận của thiên nhiên như đã càng làm lên sự cô đơn đến bơ vỡ của con người. Nỗi buồn lúc này đây càng thêm lắng đọng lại trong lòng người thi nhân:

Dừng chân đứng lại trời, non, nước,

Một mảnh tình riêng, ta với ta.

Quả không sai khi nói câu thơ trên cũng chính là một nỗi buồn khó san sẻ, giãi bày. Nỗi buồn đó nó như kết thành hình, thành khối và đã thành mảnh tình riêng khiến Bà Huyện Thanh Quan cũng đã lại phải thốt lên chua xót than rằng “Ta với ta”. Khung cảnh thiên nhiên càng làm cho tâm trạng người nữ sĩ như thêm cô đơn, lẻ loi và buồn tủi hơn.

>> Xem thêm:  Suy nghĩ về câu tục ngữ "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây"

Bài thơ Qua đèo Ngang là một thi phẩm đã ra đời cách đây đến tận hai thế kỷ thế nhưng vẻ đẹp ngôn từ cũng như ý nghĩa của nó vẫn giữ được vẹn nguyên. Khi đọc bài thơ “Qua đèo Ngang” chúng ta thêm yêu giang sơn gấm vóc, hơn nữa càng thêm trân trọng những tấm lòng ưu ái non sông đất nước như của chính tác giả viết bài thơ này.

Minh Nguyệt