Đề bài: Suy nghĩ về "Những đứa trẻ không nơi nương tựa"

Bài làm

Loading...

Trong lời bài hát "Đứa trẻ" của nhạc sĩ Minh Khang có những câu hát vô cùng xót xa, chua chát thể hiện sự lầm lũi, khốn khổ của những em bé không cha không mẹ không có nơi nương tựa như sau "Trong đêm một bàn chân bước, bé xíu lang thang trên đường ánh mắt mệt nhoài của em, đã lâu rồi em không có tình thương"

Thật tội cho những em bé đang tuổi ăn tuổi chơi, đáng ra các em phải được vui chơi được tới trường sống đúng với tuổi hồn nhiên của mình. Thì những em bé tội nghiệp đáng thương đó lại thành những lực lượng lao động khi còn rất nhỏ phải tự mình bươn chải tìm kiếm miếng cơm manh áo, kế sinh nhai của mình.

Hàng ngày, mỗi em bé lang thang phải đương đầu đối diện với nhiều khó khăn thử thách trong cuộc sống bởi ngoài xã hội có rất nhiều loại người vô cùng độc ác, luôn tìm cách hành hạ, rồi bóc lột sức lao động, xâm hại tình dục các em. Có rất nhiều vụ án về sự bạo hành của người lớn, rồi xâm hại tình dục trẻ em ở ngoài xã hội khiến người lớn không khỏi đau lòng.

Các em nhỏ lang thang mỗi đứa trẻ đều có hoàn cảnh sống riêng của mình. Mỗi đứa một số phận khác nhau nhưng tựu chung lại các em đều thiếu sự quan tâm chăm sóc của người thân, của cha mẹ ông bà và phải lao động kiếm sống mưu sinh từ rất nhỏ.

Cùng một lứa tuổi nhưng với những em nhỏ có cha có mẹ thì được chăm bẵm, nâng niu yêu thương nhất mực được lo cho từng miếng ăn giấc ngủ còn các em trẻ mồ côi hoặc lang thang thì phải kiếm sống lang thang đầu đường xó chợ, rồi bị đánh đập tuổi thơ của các em bị vùi dập trong nước mắt và đau khổ vô cùng bất hạnh.

Các em bị người đời ghẻ lạnh và hắt hủi bị đánh đập bóc lột không thương tiếc có nhiều em nhỏ phải chịu đói chịu rét sống lay lắt trên đường phố "tối đâu là nhà và ngã đâu là giường" thật chua xót biết bao.

Các em luôn khao khát có một tình yêu thương của người thân của cha mẹ và những người thân, được bao bọc trong vòng tay che chở của cha mẹ. Nhưng đó chỉ là một giấc mơ xa xỉ mà thôi, vì sự nghèo khó đang xâm chiếm tâm hồn các em. Những người xa lạ ngoài đường phố không phải ai cũng có đủ điều kiện, lòng thương cảm với những số phận nhỏ bé như các em.

Mỗi đứa trẻ lang thang cơ nhỡ không nơi nương tựa đều là những đứa trẻ hoặc mất cha mất mẹ, không thì cũng bị bỏ rơi từ tấm bé. Bởi sự ra đời của các em đã là một sự bất hạnh với người mẹ trót dại dột lầm lỡ nào đó, rồi không được cha đứa trẻ thừa nhận nên bà mẹ ấy sau khi sinh em bé ra đã bỏ rơi con của mình. Vì sự nông nổi, vì sự ích kỷ vì nhiều lý do dư luận xã hội mà các em trở thành những đứa trẻ bị bỏ rơi không thương tiếc.

Những em nhỏ đó đã phải chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống chịu khổ cực lầm than các em đáng lẽ ra được vui chơi, được hưởng trọn vẹn tình yêu thương của cha mẹ người thân nhưng sự ra đời của các em lại chính là một sự bất hạnh bất hạnh từ lúc lọt lòng.

Nhìn cảnh nhiều em nhỏ tung tăng chơi cùng cha mẹ trong công viên được cha mẹ nâng niu chiều chuộng chăm sóc từng ly từng tí thì bên cạnh đó lại có những em nhỏ, đang phải bán báo, đánh giày bán vé số xung quanh đó. Những hoàn cảnh trái ngược éo le đó cứ đập vào mắt mọi người khiến chúng ta thật sự xót xa biết bao nhiêu.

Bên cạnh những em bé từ nhỏ đã phải lang thang kiếm tiền mưu sinh chịu đủ mọi thiệt thòi trong cuộc sống thì lại có những cậu ấm, cô chiêu được cha mẹ cưng chiều hết mức đến nỗi sướng quá các em không biết trân trọng những gì mình đang có bị những thói hư tật xấu cám dỗ, sa ngã lao vào con đường hút chích, chơi bời nghiện ngập rồi bỏ nhà đi bụi tương lai mịt mù trong những tội lỗi.

Khiến cho nhiều ông bố bà mẹ phải đau lòng khi nhìn cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, hoặc nhìn con mình phải sa chân vào chốn tù tội không lối thoát bởi những lỗi lầm mà nó đã gây ra. Những người trẻ đó đã đánh mất tuổi trẻ, tương lai của mình không biết trân trọng nâng niu tình thương yêu của ba mẹ, người thân tự mình làm cho cuộc đời của mình sa ngã.

Trong cuộc sống con người chúng ta có rất nhiều hoàn cảnh em bé lang thang cơ nhỡ không nơi nương tựa. Mỗi chúng ta hãy phát huy tinh thần tương thân tương ái mà ông cha ta thường dạy dỗ, khuyên răn:

Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn

Hãy mở lòng mình ra để có thể chung tay giúp đỡ các em bằng cả trái tim mình theo tinh thần "Lá lành đùm lá rách, lá rách ít đùm lá rách nhiều" để giảm đi những đau khổ trong tâm hồn trẻ thơ của cá em. Mang lại niềm vui cho những em bé lang thang không nơi nương tựa.

Trong cuộc sống cần lắm những tấm lòng bao dung biết yêu thương đồng cảm với mọi người như ca sĩ Phi Nhung người mẹ nuôi của gần hai mươi trẻ em nghèo khó không nơi nương tựa trong xã hội. Đó là một tấm lòng vô cùng thơm thảo một tấm gương đáng quý trong cuộc sống.

Hạ Trang

Suy nghĩ về “Những đứa trẻ không nơi nương tựa”
Đánh giá bài viết
Loading...